Thơ Xuân

HOA XUÂN TẤT NỞ

Hồ-đảng cõng độc xà Mao

Gây cơn quốc nạn, tạo bao cơ cầu

Ngư dân xứ Quảng âu sầu

Cống Tàu hải phận, biển đâu hành nghề ?!?

Trường-Hoàng-Sa, sóng réo về gọi Mẹ

Thác-Bản-Giốc, dòng gào xé đòi Cha

Giận thay tặc đảng xấu xa

Mãi quốc lưu xú gian tà Cộng-nô.

***

Cuối năm ngoại ô “Thành-Hồ”

Phố buồn không điện, đường cô vắng người

Đông phong chưa? Mai biếng cười,

Cúc hờn khép nụ, én lười chao bay !

Bến sông vẳng giọng u hoài

Dân oan hay quốc đang bày lòng đau

Tiếng ho giòn giã thay tiếng pháo

Lời khóc nỉ non thế kinh cầu

Trông Xuân chong ngọn đèn dầu

Thạch sùng tắc lưỡi đối sầu cùng ai

***

Vách thưa sáng ánh ban mai

Phải chăng Xuân đến hẹn ngày nắng êm

Đất trời xoay chuyển Đêm Trừ Tịch

Hoa Xuân Tất Nở, hịch nhiệm mầu.

Đêm 30 Tết 2012

Nguyên Ngọc